Hôm nay là ngày 08 tháng 3 năm 2014, bây giờ là 03h43 phút sáng. Tôi xin dành câu thứ hai trong bài viết này để xin lỗi bản thân mình vì lý do là câu thứ nhất tôi đã dùng để giới thiệu thời gian. Ở câu thứ ba, tôi xin nói thật lý do tôi cần xin lỗi bản thân là vì tôi vừa mới dành 8 tiếng đồng hồ liên tục của cuộc đời mình để đau khổ vì một người phụ nữ.

Nếu như vào mười năm trước thì người phụ nữ làm tôi đau khổ kia cộng thêm thời gian tôi giới thiệu ở đầu bài có thể là nguyên nhân khiến tôi nhớ đến một ngày “lễ hội” ngay trong hôm nay mà người ta gọi là ngày “Quốc tế Phụ nữ”, có lẽ sự biết ơn sẽ làm tôi dịu bớt cơn đau phần nào. Mà thật ra 10 năm trước thì tôi cũng chưa biết đau khổ vì phụ nữ ra làm sao cho nên tôi cũng không quan tâm luôn cái ngày lễ hội này, nhỉ? Nhưng dù gì thì bây giờ không phải mười năm trước cho nên tâm trạng tôi đang không ổn lắm, sẽ nói linh tinh khá nhiều, mọi người chịu khó đọc dùm nha.

Quay lại hiện tại, cái thế giới thứ hai mà tôi tham gia là facebook đã nhắc nhở liên tục từ tuần trước cho tới bây giờ. Mấy năm rồi tôi vẫn chưa làm sao quen được cái không khí rộn ràng, náo nức mỗi khi có một cái lễ nào đó tới gần, mọi người đều nói cùng một từ khóa, sao tai tôi nghe cứ ong ong như tiếng chuông chùa Bà Đanh ấy. Ừ, đại khái đó là thứ âm thanh từ nhỏ rồi lớn dần, thánh thót trong không gian yên tĩnh khiến người ta cảm thấy từ dễ chịu cho đến rờn rợn rồi hoảng hốt không thể kềm chế! Ai cần biết thêm về chùa Bà Đanh xin tự động Google nhé.

Bạn biết gì không? Từ khi bắt đầu viết bài này tính cho đến đây, ngay tại chữ này là tôi đã gõ 371 ký tự, tất cả chỉ để nói một chuyện thôi: Hôm nay là ngày 08/3 – ngày Quốc tế Phụ nữ! Ừ thì là vậy đó, nhưng đây không phải điều tôi muốn nói trong bài này đâu. Còn tôi muốn nói gì thì mời xem tiếp sẽ rõ nhé, bạn đã bỏ công đọc vô số dòng nhảm nhí bên trên cho tới tận đây mà không biết thì phí quá rồi.

Tôi vừa xem vài clip hài, các Vlog ấy mà. Câu tiếp theo đây, tôi chẳng nhớ đến câu thứ bao nhiêu nữa, nhưng nó là ký tự thứ 480, tôi xin cảm ơn anh “Dưa Leo”, bữa nay tôi mới coi mấy clip của anh và cũng giảm được phần nào nỗi buồn bắt nguồn từ người phụ nữ ấy!

Ừ thì ngày 08/3 nhé. Đối với thế giới thì nó là một ngày kỷ niệm, còn với Việt Nam ta thì nó là một lễ hội! Cho nên trong bài này tôi sẽ thảo luận về “sống trong lễ hội là như thế nào”. Ngày 08/3 chỉ dùng làm ví dụ minh họa vậy thôi.

Đọc đến đây, những bạn quen biết tôi đã lâu hẳn sẽ nghĩ: “Ồ, nó lại sắp lên giọng phê phán, công kích cái gọi là phong trào, hiệu ứng đám đông gì gì nữa đây mà!” Ừ thì trước đây là thế, nhưng tôi không viết dài như vầy chỉ để làm chuyện đó đâu, bạn cứ an tâm và hồi hộp mà đọc tiếp đi. Còn với những độc giả mới quen qua Triết Học Đường Phố, tôi mới viết khoảng hơn chục bài nhưng trong đó theo tôi thì phần lớn là những thứ hơi “nặng nề” và khá lề mề của mấy ông cụ non không nhận mình chém gió. Cũng không phải luôn, bài này tôi nói mấy chuyện nhỏ nhỏ mà vui vui thôi, lễ hội mà ai lại đem triết lý linh tinh hay công kích làm mất hứng! Sao? Năm rồi chính tôi làm vậy chứ ai hả? Ừ thì đó là năm rồi. Quên đi.


Lễ hội và các ngày kỷ niệm

Lễ hội là một dịp để mọi người cùng nhau ăn mừng về một sự kiện nào đó, vẫn còn hít thở được oxy cũng là sự kiện đáng ăn mừng vô cùng luôn! Tại sao người ta phải đặt tên cho một ngày nào đó là cái ngày gì đó? Nếu mỗi người trong chúng ta đều tự biết ngày hôm nay mình sẽ làm gì, mình sống cho ai, mỗi người chúng ta đều vui vẻ và tự mở hội thì những ngày kỷ niệm chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi, chẳng ai rảnh rỗi đặt ra mấy cái ngày này nọ trong khi mọi người chẳng thèm lưu ý vì ai ai cũng có lễ hội riêng mình.

Tóm lại lý do có các ngày kỷ niệm là vì để nhắc nhở mọi người chúng ta vì một điều gì đó mà có thể ta chẳng bao giờ để ý! Đó cũng là một cái cớ cho chúng ta thể hiện tình cảm mà ngày thường ta không bao giờ dám hoặc cũng lãng quên luôn. Nói ngắn gọn trong vòng một câu: Các ngày kỷ niệm được lập ra càng nhiều là vì chúng ta ngày càng không biết mình là ai nên người ta phải lập ra thời gian biểu để mọi người cùng nhau thực hiện.

Thái độ của mọi người đối với các ngày kỷ niệm ra sao?

Có ba xu hướng chính: ủng hộ, làm lơ và phản đối. Với sự phát triển một cách khủng bố của thông tin liên lạc ngày nay thì làm lơ thật không dễ và phản đối thì không dám. Dù muốn dù không thì cũng lên facebook post một cái status: “Chúc các bạn nữ một ngày 08/3 thật ý nghĩa và tràn đầy hạnh phúc, một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý… gì gì đó” Rồi tag một số người thân thiết vô cho gọi là tình cảm! Ủng hộ phong trào này tích cực nhất là những người bán hoa, bán gấu bông, và đặc biệt là những bạn nữ xinh đẹp với các status như: “Quà 08/3 sớm, vui vui” “Này là 08/3 của em, yêu lắm cơ!”… Còn những người phản đối thì hô hào điệp khúc: “Tại sao phải đến ngày lễ mới thể hiện cơ chứ!”

Thái độ của tôi?

Còn tôi, tôi muốn nói cái gì mà mãi tới ký tự thứ 1148 vẫn nói mấy chuyện linh tinh ai cũng biết đó? Ừ hồi đó tôi cũng làm lơ, rồi làm lơ không xong tôi quay sang phản đối, mà cái kiểu phản đối bị làm sao đó cho nên hiệu quả duy nhất của nó chỉ là làm thỏa mãn cá nhân tôi còn đâu bị người ta ghét nhiều lắm. Bữa nay tôi khác rồi, tôi trở nên ba phải. Tôi cho rằng: Ủng hộ cũng được, phản đối hay làm lơ cũng không sao, chỉ cần ta hiểu mình đang làm gì; và tôi mong muốn rằng chúng ta hãy sống trong lễ hội thật sự, thứ mang đến sự vui vẻ hạnh phúc cho bản thân và người xung quanh hơn là chạy theo các ngày kỷ niệm hay phán xét trào lưu xã hội. Thế thôi, nếu bạn hiểu rõ câu vừa rồi thì khỏi đọc tiếp cũng được. Cảm ơn bạn đã chịu khó chạy theo tới tận đây. Nếu thích thì xem tiếp tôi sẽ nói chi tiết hơn chút nữa.

Bạn cứ tham gia đi, nhưng đừng…

Vì mọi người đều làm thế, mình cũng làm cho vui: Nếu bạn thấy vui thì làm chứ đừng đeo lên niềm vui nhân tạo đó, rồi dần bạn sẽ chẳng biết vui là gì nữa đâu.

Vì GATO (ghen ăn tức ở): Vì nhỏ kia có hoa nên bạn cũng cần hoa, nhỏ nọ có gấu nên bạn cũng muốn gấu hay là vì… ai ai cũng có lời chúc nên bạn cũng muốn được chúc mừng. Sao phải đua đòi chạy theo những thứ có ý nghĩa với người khác nhỉ? Bạn không mệt thì người xung quanh bạn cũng mệt đấy!


Bạn cứ làm lơ đi, nhưng đừng…

Vì bạn cảm thấy bị bỏ rơi. Bạn thật sự thích tham gia phong trào đó, ngày đó, nhưng bạn nghĩ là không ai hoan nghênh bạn, không ai chúc tụng bạn, không ai tặng quà cho bạn hay là không ai thèm nhận lời chúc, nhận quà của bạn…

Vì thấy người khác tham gia quá nhiều nên bạn nhàm chán. Như vậy là bạn cũng đang tham gia đấy, nhưng tham gia ngày kỷ niệm ở một mặt khác mà thôi. Bạn đâu có thật sự lơ?!

Bạn cứ phản đối đi, nhưng đừng…

Vì keo kiệt: Lễ lộc nhiều quá, ngày nào cũng phải ăn chơi, tặng hoa, tặng quà tốn tiền quá… Nên bạn nhiệt liệt phản đối?! Đừng nhé, đừng vung tay quá trán rồi đổ lỗi cho người.

Vì GATO: Bạn không có ai để tặng quà, không ai tặng cho bạn, thấy người khác nhận bó hoa to, nhận con gấu đẹp mà mình không có, thế là nói cho bỏ tức. Đừng luôn.


Mọi người cùng sống trong lễ hội

Bạn có thể tham gia, làm lơ hay phản đối các ngày kỷ niệm, và khi bạn biết tại sao mình làm những điều đó, chính bạn là người ra quyết định cho hành động của bạn chứ không phải là ai khác, là suy nghĩ nào khác, bạn cảm thấy thoải mái vì điều đó mà không phải băn khoăn gì khác thì bạn đang sống trong lễ hội.

Lễ hội là sự giác ngộ. Lễ hội diễn ra mọi lúc, mọi nơi, trong tự thân mỗi con người. Lễ hội không bài xích một ai, mỗi người tổ chức lễ hội riêng mình, nhìn người khác bằng cặp mắt hân hoan, chấp nhận nhau, chia sẻ cùng nhau, khác biệt nhau mà không công kích nhau hay giống hệt nhau mà không so sánh nhau.

Ngày 08 tháng 4, bạn muốn tặng hoa cho bạn gái, hái một bông hoa trong vườn hay mua một bó 999 bông hoa hồng tùy ý, mang theo niềm hạnh phúc trên môi và trong ánh mắt, trao hoa là trao yêu thương chứ không phải giao nhiệm vụ. Đó là lễ hội.

Ngày 20 tháng 12 bạn đi thăm thầy cô giáo, ngày 20 tháng 5 bạn mua một món quà nhỏ cho mẹ của mình… Bạn ý thức rằng mình muốn làm điều đó, và làm bằng tất cả tấm lòng, thật chân thành và hạnh phúc. Đó là lễ hội.

Khi bạn tham gia các ngày kỷ niệm bằng sự tự giác như vậy, đó cũng là lễ hội.

Hãy sống trong lễ hội và đừng tạo thêm nhiều ngày kỷ niệm vô tri.

 Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo


Hồi hơn chục năm trước, một trong những niềm vui của ngày tết là được xem chương trình truyền hình đặc biệt. Lúc đó các đài truyền hình sẽ chiếu từ sáng đến khuya (thay vì ngày thường chỉ chiếu buổi sáng - tối), chiếu nhiều phim hay, nhiều chương trình ca nhạc..



Người lớn thì đi ra đi vô chuẩn bị nấu nướng dọn dẹp, trang hoàng vừa xem tivi, trẻ con thì xúm lại ngồi trên bộ vạc (cái giường tiếng miền Nam) gần đó, ăn thèo lèo, hột dưa, dưa hấu.. vừa chơi đánh bài quỳ gối, vừa coi tivi...

Sáng dậy sớm, nhìn mặt trời lên trước cổng, ở đàng xa chiếu ánh sáng vào sân. Khoảng sân đất được dọn dẹp, quét sạch bong, mấy cây mai đầy nụ và bông vàng rực, nghe tiếng đàn gà lúc nhúc chờ ăn và thấy khói bếp nhà ai nấu cơm buổi sớm... Nhìn nắng dần lên, xuyên qua những kẻ lá ở khu vườn trước mặt, nghe mùi dưa hấu, củ kiệu, thịt kho...thấy xuân làm sao!



Ngày nay, tivi chiếu "chương trình đặc biệt" xuyên suốt, đủ thể loại. Dưa hấu thì lúc nào cũng có thể ăn, tết đến thịt cá, bánh mức đủ loại Tây Tàu... Vì sao càng nhiều người than chán, than "không có không khí tết". Niềm vui có nhất thiết phải là thứ gì đó ngoài tầm với hoặc rất hiếm hoi chăng?



Tết chỉ là một thời điểm, một mốc thời gian, một khái niệm người ta quy định với nhau để cùng nhau làm một việc gì đó cho thống nhất - như đón giao thừa chẳng hạn. Tết có vui hay không là do ở mỗi người đón nhận nó ra sao nữa.
  
Được nghỉ tết, về nhà vẫn giữ thói quen của mấy ngày thứ bảy - chủ nhật: thức đêm online, rồi ngủ đến trưa, dậy ăn cái gì đó rồi lại lăn ra ngủ, hoặc là thêm tiết mục "cà phê bạn cũ", "họp lớp"... thì thấy cái "không khí" mới lạ! Tết đi du lịch xa, đi ăn quán ăn tiệm, đi cà phê đến 80% thời gian, còn 20% lại thì về nhà... ngủ. Hay ăn dưa hấu mà nhớ... bưởi, nhớ bom thì lại chẳng biết mùi vị gì nữa rồi. Chơi đánh bài thì vừa đánh vừa lướt FB.. và nhiều thứ như vậy nữa.

Để có không khí tết thì mỗi người cần phải góp phần tạo ra nó, cái hào hứng của tết là tập hợp sự hào hứng của mỗi người mà góp lại. Góp thêm một nụ cười, một câu chuyện vui trong bữa ăn. Góp thêm một tay gói bánh, nấu bánh, làm mứt hoặc đơn giản là chỉ cần... ăn mấy thứ đó một cách ngon lành... Làm gì cũng được, hãy thật tập trung và bỏ chút hứng thú, chút niềm vui của mình ra góp vô, rồi bạn sẽ thấy niềm vui đó cộng hưởng và nhân lên rất nhiều lần. 



Tết vẫn thế thôi, xuân của đất trời thì cứ một năm lại tới, còn xuân của lòng người thì phải cần có sự tham gia, cần có sự quan tâm của từng thành viên trong gia đình.

Hãy bỏ hết những muộn phiền năm cũ, rũ hết đi, để cho tâm thanh bình, vui vẻ mà cảm thụ từng thứ một, rồi bạn sẽ thấy rằng tết vẫn là tết, vẫn vui, chỉ có bạn là khác xưa nên tết của bạn không vui nữa.
Hào hứng lên, đừng xem tết là một kỳ nghỉ, hãy xem nó là một lễ hội. Nhập tâm vô nó, vui lên, thế mới tết.

Chúc mọi người một năm mới thật vui.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Tối nay mình lại viết bài, và như mọi hôm, trước 12 giờ khuya mình vẫn chưa nghĩ ra là sẽ viết gì. Vì điều này đã diễn ra hơn 2 tuần rồi nên hôm nay mình tự nhủ sẽ bắt đầu viết trước 9 giờ tối, nhưng loay hoay mãi vẫn chưa nghĩ ra chủ đề gì. Có một vài bạn trên facebook pm nói chuyện, sẵn tiện mình hỏi xem các bạn có chủ đề nào gợi ý mình với, có bạn thì nói: “Anh không biết viết gì thì thôi ngủ sớm đi”, nhưng khá ngạc nhiên là nhiều bạn lại nói rằng “Anh viết về em đi” “Anh kể chuyện tình yêu của em đi”… Và thế là vừa qua 12h đêm một tí mình quyết định bài viết này sẽ có tựa đề là “Ta quan tâm ai và ai quan tâm ta?”

Ai quan tâm ta?

Nói một cách phũ phàng, thực tế, trực tiếp và chính xác nhất là: Chẳng ai cả!

Cũng giống như ví dụ nói trên, điều mà người ta quan tâm trước tiên và nhiều nhất là bản thân họ. Có một dạo nhiều đoạn mã rác và lừa đảo người dùng add tất cả bạn bè của họ vào một cái group vớ vẩn nào đó trên facebook mang tên “Ai quan tâm bạn nhất?” “Ai vào FB bạn nhiều nhất?”… được rất nhiều sự ủng hộ cực kỳ nhiệt tình của những người dùng “ngây thơ”. Vì sao? Vì điều đó quá hấp dẫn! Người ta đều muốn biết ai quan tâm đến họ nhiều nhất. Họ luôn nhìn quanh tìm kiếm sự quan tâm. Phải chăng vì nó quá thiếu thốn? Phải chăng ai cũng bận quan tâm xem ai quan tâm đến mình nên chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm người khác?!

Tiếp đến là những kiểu hỏi thăm, hỏi ý kiến nhau. Hỏi han nhau thì chắc là có quan tâm nhỉ? Không đâu, phần lớn người ta hỏi thăm bạn cũng là vì một cái gì đó xuất phát từ bên trong chính họ chứ không phải từ con người bạn. Ví dụ như họ hỏi con cái bạn học hành ra sao là khi họ có con cái học khá giỏi, và chỉ cần bạn trả lời qua lại vài câu là họ “chiếm đài” luôn.

Có người thì giả đò hỏi chuyên thiên văn địa lý gì đó, khủng bố nhân quyền gì đó để rồi vài giây sau tung ra cho bằng hết những kiến thức, lý luận mà họ vừa học được ở đâu đó… Có lần tôi thấy một tấm ảnh vui trên mạng có nội dung thế này: “Một đứa bạn lâu ngày gọi điện thoại đến tìm, có 3 nguyên nhân: 1-Mời đám cưới; 2-Mượn tiền; 3-Bán hàng đa cấp”

 Thế đấy, thực tế phũ phàng chưa?! Hay thậm chí người thân, người yêu… khi hỏi thăm nhau cũng nhằm thể hiện sự quan tâm chứ không phải quan tâm thật sự. Bạn có phân biệt được “thể hiện sự quan tâm” và “quan tâm” không? Nói chung là người ta quan tâm họ trước nhất, chả ai quan tâm bạn đâu!


Còn ta, ta quan tâm ai?

Theo hệ quả của những gì nói trên thì ta đương nhiên chỉ quan tâm mỗi mình ta thôi! Có thể bạn không đồng ý, bạn là người sống tình cảm, vì mọi người, biết quan tâm người thân, người yêu, bạn bè…Tốt thôi, mừng cho những người được sống xung quanh bạn. Giờ xin phép nói tiếp vì sao ta quan tâm chính mình thôi.

Đó là bản năng, con người luôn yếu ớt, sợ hãi. Sự sợ hãi đó nằm sâu trong tâm trí họ, dùng họ mạnh mẽ kiên cường đến đâu đi nữa, sợ hãi vẫn có đó, trong tâm trí từng người ngay từ khi mới sinh ra. Quan tâm bản thân mình là một loại bản năng, và rất ít ai trong số chúng ta thỏa mãn được sự quan tâm đó để mà “để mắt” đến những người xung quanh. Vì sao? Vì ta quan tâm bản thân, nhưng ta không biết mình là ai, mình tồn tại vì điều gì. Ta không biết hạnh phúc của mình ở đâu, giá trị của mình ở đâu. Vì không biết nên ta phải đi tìm định nghĩa của chính mình trong mắt người khác.

Thế gian này mỗi người mỗi khác, nhưng có một điều mà ai ai cũng giống nhau chính là luôn nhìn vào người khác để tìm bản thân mình. Ta luôn tự hỏi rằng: “Mình có xinh đẹp không, có thông minh không, có tài giỏi không, có hiền thục, đảm đang, thành công… hay không?” Trong mắt người khác! Tất cả những yếu tố ta có thể nghĩ ra trên đời này, ta đều vô thức đem so sánh với một ai đó. Vì nếu không có cột mốc nào để ta bám víu, để ta trông mong thì ta không biết được mình là ai, giá trị là bao nhiêu. Ta đi theo bản năng đó mà chẳng bao giờ tự hỏi điều đó có thật sự cần thiết hay không.

Như vậy, ta chẳng quan tâm đến ai cả. Và thế gian này ai nấy cũng đều giống như ta nên cũng chẳng ai quan tâm đến ta cả. Có buồn không? Đừng, đừng buồn vì nó đã xảy ra mà hãy mừng vì ta đã nhận ra nó!

Làm gì để cứu thế giới?

Sống trong một thế giới mà chả ai quan tâm nhau thì buồn thật, bạn nhỉ? Đừng lo, thật ra ở trên tôi nói quá lên thôi, cũng có những lúc chúng ta quan tâm đến người khác một cách thật sự, nhưng ít lắm. Đó là những lúc ta tạm quên đi chính bản thân mình, những lúc như vậy trong tâm ta chỉ có cảm giác, chỉ có tình trạng vui buồn, đau khổ hay hạnh phúc của đối tượng ta đang quan tâm thôi, không có một chút nào dính dáng tới bản thân ta cả!

Nhưng những khoảnh khắc hiếm hoi đó không phải là cứu cánh

Chúng ta quá bất an, ta trống rỗng trong tự chính tâm hồn mình, chúng ta như những mảnh thủy tinh trong suốt, cứ nhìn nhau, tìm hình ảnh của mình trong mắt nhau và xuyên thấu qua nhau. Đúng vậy, chúng ta là những mảnh thủy tinh, chỉ có ta mới tự hiểu mình, không ai là tấm gương nên đừng phí công tìm hình bóng của mình trong tâm tư thiên hạ nữa.

Vấn đề chính là đây: Chúng ta chưa tự hiểu mình. Cho nên, muốn quan tâm người khác, trước hết nên tự hiểu mình. Khi bạn đã hiểu mình là ai, mình sinh ra để làm gì, mình muốn gì.. Bạn không còn bị những cảm xúc mang tính bản năng chi phối nữa thì bạn sẽ có thể nhìn ra xung quanh một cách chân thực, một cách yêu thương. Bạn sẽ quan tâm, chia sẻ với người khác mà không nghĩ gì đến bản thân mình.

Sự quan tâm của bạn khi đó sẽ không còn là sự “thể hiện” mà nó đầy ắp yêu thương! Tất nhiên, nếu bạn làm được thì người khác cũng sẽ làm được, và ta càng ngày càng có nhiều người quan tâm hơn. Nhưng tôi bảo đảm với bạn rằng khi bạn biết mình là ai thì bạn chẳng phải đi tìm kiếm sự quan tâm một cách tội nghiệp như thế nữa.

 Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo

Hồi tôi còn nhỏ xíu, chẳng nhớ là khi nào, lúc đó tôi định nghĩa rằng “công bằng là việc một người nhận được kết quả xứng đáng với những gì người đó bỏ ra”. Tôi thấy người ta than vãn, kêu khóc vì “trên đời này không có công bằng” qua tivi, báo chí, phim ảnh, cải lương…Và càng nhiều ở trong đời thật. Tôi rất ngạc nhiên nhưng chẳng biết giải thích thế nào, vì theo tôi thì “công bằng có ở khắp mọi nơi”.

“Công bằng” hay “ngang bằng”?

Nếu bạn cho rằng công bằng là việc mọi người phải được đối xử như nhau, hưởng cùng một loại phúc lợi như nhau và sống trong một môi trường y chang nhau… thì đó không phải là công bằng mà là sự ngang bằng. Sự ngang bằng về cơ bản chính là bất công, vì khả năng, sự đóng góp, các mối quan hệ của mỗi người đối với một vấn đề là không giống nhau. Đầu vào chênh lệch nhưng đầu ra tương đương là ngang bằng và bất công.

Trong rất nhiều trường hợp, người ta cần đến sự ngang bằng để duy trì trật tự và bảo vệ những người yếu. Mà bạn biết rồi đó, thế giới này rất nhiều người yếu, cho nên họ xem sự ngang bằng là công bằng. Ví dụ như việc xếp hàng tại siêu thị, phòng khám, sân bay… Việc mặc đồng phục của học sinh. Uhm, sao đến đây tôi không còn nhớ được sự ngang bằng nào tốt và cần thiết nữa nhỉ. Thôi cho qua.


“Bất công”?!

Học sinh giỏi được ưu ái, thiên vị hơn học sinh kém là bất công? COCC được ưu tiên nhận việc, lên chức là bất công? Người giàu được coi trọng, tung hô, chào đón, người nghèo bị rẻ khinh là bất công? Bài làm y hệt nhau, nhưng người này điểm kém hơn người khác là bất công? Quan to thì tham nhũng nhiều, quan nhỏ tham nhũng ít, lính lác chờ lên lương là bất công?

Theo tôi thấy, trong phần lớn những trường hợp người ta cho là bất công chẳng qua chỉ là vắng mặt của sự ngang bằng do có những yếu tố chênh lệch lớn tác động vào đó thôi. Và đó mới là công bằng.

Không có công bằng nào được ban phát

Thành quả nào cũng có sự trả giá tương đương của nó. Người giàu đã phải kinh doanh vất vả, phải mạo hiểm đối mặt với việc phá sản, nếu làm chuyện lén lút phạm pháp để giàu thì họ phải đối mặt với tù tội nữa. Và quan trọng là áp lực, người giàu luôn sống trong môi trường áp lực lớn mà người nghèo không bao giờ có thể chịu được nếu bước vào đó. Những quan chức tham nhũng thì phải mạo hiểm tính mạng, hay chịu ngồi tù mới thu được món tiền bất chính. Chưa kể đến muốn lên được chức cao đủ để tham nhũng món tiền đó thì cần đến rất nhiều yếu tố khác nữa. Nếu bạn chỉ là anh viên chức ăn lương tháng thì bạn không phải chịu sự mạo hiểm kia, không cần cố gắng, bon chen chạy chọt để ngoi lên “làm quan” với người ta!

Trường hợp chờ ban phát sự ngang bằng có thể thấy rõ nhất là trong việc chấm bài của giáo viên mà tôi nêu ở trên: Tại sao hai bài làm y hệt nhau lại có điểm số khác nhau? Đó là tùy vào tâm trạng và tình cảm của giáo viên! Có thể đó là sai sót, nhưng không có gì bất công ở đây. Vì khi đó giáo viên là người quyết định có ban phát cho học sinh sự ngang bằng, bình đẳng hay không.

Như đã nói trên, trong mỗi xã hội thì việc duy trì những chế độ ngang bằng, bình đẳng là cần thiết để bảo vệ những kẻ yếu và duy trì trật tự. Nhưng ở mỗi chế độ, mỗi quốc gia đều có những khái niệm “bình đẳng” khác nhau. Nếu bạn gọi đó là “công bằng” thì sự công bằng đó được chính phủ ban phát, và chính phủ có quyền thay đổi nó bất cứ lúc nào họ thích. Như thế thì chi bằng gọi là sự ban phát quyền bình đẳng có chính xác hơn không?!

Kết: Công bằng ở đâu?

Nếu ta xét một quá trình nào đó từ nguyên nhân cho đến kết quả, từ đầu vào đến đầu ra một cách tổng quát gồm tất cả những nhân tố tham gia trong đó thì công bằng ở khắp mọi nơi. 

Nó không phải là một thứ công bằng được định nghĩa trong hiến chương của một quốc gia nào đó hay hiến chương Liên hợp quốc, nó là công bằng của tự nhiên. Quy luật chung của tự nhiên là mạnh được, yếu thua. Nếu muốn tất cả mọi chuyện đều theo ý mình thì hãy là kẻ mạnh. Nếu bạn cứ trông chờ người hay những người nào khác mang đến công bằng cho mình, thì hên xui!

Đừng nên oán trách hay đòi hỏi mà hãy hiểu và chấp nhận, vì chúng ta đang sống trong tự nhiên, nên quy luật của tự nhiên mới là chung nhất, công bằng của tự nhiên mới là công bằng cao nhất. Bạn cần phải mạnh hơn tự nhiên mới thay đổi được quy luật của nó. Nếu muốn thay đổi, hãy thử đứng lên mà xem!  

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo

Ban đầu mình định đặt tiêu đề là "Đàn ông và đàn bà có quan hệ gì?" nhưng lại ngại các bạn hiểu lầm này kia kia nọ. Mình cũng chả sợ gì, hiểu lầm là vấn đề của các bạn không phải của mình, nhưng thôi tránh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu vậy, cũng là nói về nam-nữ thế thôi, từ trong sáng đến trong tối.

Điều đầu tiên mình muốn khẳng định là: Giữa nam và nữ không có tình bạn đơn thuần. Có những tình bạn bắt đầu trong sáng, nhưng dù ánh sáng kéo dài bao lâu thì cũng sẽ có lúc nó đi vào trong tối. Trong bóng tối, có thể người ta chả làm gì nhau, bình yên chờ trời sáng, nhưng khi đã đi qua bóng tối thì tình bạn không còn đơn thuần nữa. Nam và nữ trời sinh khác biệt, thu hút nhau một cách tự nhiên. Những người có thể làm bạn với nhau thì dù ít dù nhiều cũng có điểm gì đó thích hợp, có thể tìm thấy cảm giác thoải mái ở người kia. Trong quá trình "làm bạn" với nhau, một lúc nào đó, một trong hai, hoặc cả hai người sẽ có cảm giác khác thường dành cho người kia, nhưng họ lại không muốn thể hiện ra để duy trì tình bạn. Đó là một cách thường thấy để bảo vệ tình bạn khỏi tình yêu hay những cơn cảm nắng bất chợt. Có rất nhiều tình bạn chuyển thành tình yêu, hoặc tan vỡ vì những cảm xúc như thế. Cũng có vài đôi bạn thân, những người xuất hiện những đoạn cảm xúc ít hơn, cố gắng tranh đấu cho tình bạn hơn thì có thể duy trì và mỗi lần vượt qua thử thách lại giúp cho tình bạn thêm bền vững.

Nhưng đó là trường hợp hiếm hoi thôi, còn cơ bản thì nam và nữ vẫn không có tình bạn nhé. Dù bạn có cho rằng bạn và bạn của bạn có nằm trong trường hợp hiếm hoi đó đi nữa, thì tình bạn của hai bạn cũng chỉ nồng thắm thật sự ở một giai đoạn nào đó trong đời thôi, nó sẽ thay đổi, biến chất hoặc biến mất khi các bạn có người yêu, có chồng, vợ, con, cháu... Cuộc đời có quá nhiều thứ phải quan tâm hơn là một tình bạn luôn cần sự kiềm chế.

Như vậy nam và nữ có thể có những quan hệ gì?

1. Tình nhân

Quan hệ này có thể xảy ra trước và sau hôn nhân, cho cả nam và nữ. Tình nhân là những người có cảm giác thỏa mãn về giới tính khi ở cạnh nhau, đây là quan hệ dựa trên bản năng tự nhiên của mỗi người. Trong quan hệ tình nhân, không có trách nhiệm, ràng buộc cũng không có nhiều sự thấu hiểu nhưng cũng chính vì vậy mà không có nhiều sự bận tâm. Người ta có thể hoàn toàn thoải mái khi ở bên tình nhân, đó có thể xem là một dạng "tự do" trong khoảnh khắc. Có rất nhiều hành động bạn có thể làm với tình nhân một cách thoải mái nhưng rất khó khăn và không thú vị khi làm với vợ hoặc chồng, ví dụ như... khoác tay nhau đi trên phố đông người, tựa đầu vào nhau trên ghế đá công viên, cùng nhau đi mua sắm... và nhiều chuyện khác nữa, trong đó có cả chuyện bạn đang nghĩ trong đầu.



Quan hệ tình nhân đáng mơ ước nhất là khi cả hai người có những nhu cầu và mục đích giống nhau gặp được nhau. Thường thì quan hệ này được xây dựng theo kiểu "cung-cầu" nhiều hơn, nên chẳng bền vững và gây nhiều hậu quả nghiêm trọng.

Tình nhân có thể cùng nhau đi qua những phút giây lãng mạn, thỏa mãn những đam mê, nhưng không thể ở cùng nhau trong tĩnh lặng, cũng không quan tâm giải quyết hay giúp đỡ các vấn đề của nhau, đó là vượt giới hạn. Khi đó người ta sẽ thật sự đi vào đời nhau, "tự do" sẽ bị xâm phạm. Mối quan hệ sẽ chuyển thành một mối quan hệ khác hoặc sẽ đổ vỡ.

2. Vợ chồng

Nếu quan hệ tình nhân được xây dựng trên bản năng thì vợ chồng là mối quan hệ lý trí, được luật pháp và hệ thống đạo đức của xã hội thừa nhận kiêm ràng buộc lẫn nhau. Vợ, chồng là người ta chọn, ta mong muốn gắn bó cuộc đời, sự nghiệp, hạnh phúc của mình và các con mình với họ. Là người ta mong muốn mang đến hạnh phúc và an vui cho họ trong phần đời còn lại của cả hai người. Cơ bản là trách nhiệm.



Ở vợ, chồng, điểm quý nhất chính là sự tin tưởng. Người sau cùng có thể phản bội ta trong đời là vợ hoặc chồng, nhưng cũng chính vì vậy mà khi họ phản bội lại trở thành điều kinh khủng nhất. Vợ, chồng còn là nguyên nhân để một căn hộ được gọi là "nhà", là nơi để ta mong muốn quay về sau những bôn ba, mỏi mệt, là người cùng ta nuôi dạy con cái, cùng ta bên nhau khi về già, là người động viên ta trong lúc khó khăn và chia sẻ những vinh quang, thắng lợi...

Vợ, chồng còn là một sự chiếm hữu với hệ quả là ghen tuông. Điều này cũng là tự nhiên thôi, chẳng thể trách ai được, nhưng khi bắt đầu từ một điều khó chịu thì hậu quả sẽ dẫn đến những điều càng khó chịu hơn. Tình cảm là một thứ năng lượng, gia đình là một cái lồng chim, ghen tuông là việc thay vì cho chim ăn, ta lại mang năng lượng đó đi xây cái lồng thiệt chắc, con chim chết đói.

3. Tri kỷ

Tình nhân là bản năng, vợ chồng là lý trí, tri kỷ lại là tâm linh.
Đó là một sự thấu hiểu không cần cố gắng, không cần tìm hiểu, càng tìm hiểu chỉ càng hiểu nhiều thêm thôi. Với tri kỷ, ta có thể chia sẻ mọi điều, đàm luận mọi việc, về vợ, về người tình, về những tội lỗi, những đam mê thậm chí những thứ chẳng bao giờ dám nói với một ai khác trong đời. Tri kỷ ở xa không nhớ, ở gần không chán. Tri kỷ là chốn bình yên cho tâm hồn nhau, không cần trách nhiệm, không cần đam mê. Tri kỷ có thể vì nhau làm những việc mà người tình không bao giờ làm, tha thứ nhau những lỗi lầm mà vợ, chồng không bao giờ tha thứ. Cơ bản mà nói, khi thấu hiểu thì người ta sẽ không đòi hỏi chi nữa hết.



Tri kỷ rất khó yêu nhau, vì mối quan hệ đó có thể đã vượt trên tình yêu, hoặc rẽ sang một hướng tâm linh khác. Tri kỷ rất đáng quý, nhưng có thể nói là "khả ngộ bất khả cầu". Cũng có nhiều lúc, ở một giai đoạn nào đó, trong tình huống nào đó ta lầm tưởng người nào đó là tri kỷ, ta có thể trút cạn nỗi lòng với họ, nhưng nếu không phải ta sẽ tự nhận ra ngay. Tri kỷ là cảm xúc của tâm hồn, là tâm linh, không thể lừa dối được. Nếu có, chỉ là ta đang tự lừa mình thôi.

Kết

Dù là đàn ông hay phụ nữ, hẳn ai ai cũng ước ao 3 người trên là một: người tình, vợ chồng, và tri kỷ là một người. Nhưng đời đâu như là mơ! Ở đâu đó cũng sẽ có sự kết hợp của hai thuộc tính: vợ chồng + người tình; vợ chồng + tri kỷ; người tình + tri kỷ, như thế đã là quá tuyệt vời rồi.

Trong ba mối quan hệ này, thì vợ chồng là người có quyền lực và cơ sở pháp lý, cơ sở đạo đức để ràng buộc, ghen tuông, cầm đoán... hơn cả. Nhưng như ví dụ về nuôi chim ở trên, điều cần làm không phải là xây cái lồng chắc, đẹp mà là nên học cách nuôi chim, cho chim ăn ngon thì có đuổi nó cũng sẽ không bay đi đâu khác.

Vợ hoặc chồng, thay vì ghen ghét với người tình, mặc cảm với tri kỷ, thì hãy cố gắng tìm hiểu, thoải mái hơn trong vấn đề "bản năng" và thấu hiểu hơn trong lĩnh vực "tâm hồn". Dù bạn có làm được hay không thì khi cố gắng làm điều đó, bạn đã ở thế bất bại rồi.

Hãy tìm hiểu và chia sẻ những điều tốt đẹp ở người thương yêu bạn, hãy thương yêu họ và hãy cùng nhau tự do hơn, thoải mái hơn, yêu thương hơn, hạnh phúc hơn.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Tôi đọc qua khá nhiều trang web, fanpage, tác giả to nhỏ khác nhau, trang nào, người nào ghi rõ nguồn gốc, tên tác giả thì tôi xem trọng, còn mấy trang "sưu tầm" hay "st" gì gì đó thì tôi chỉ lướt qua, đôi lúc thở dài ngao ngán...

“Sưu tầm” kiểu ăn cướp

Có nhiều chuyện rất buồn cười: Có những bài viết, những câu danh ngôn, những lý luận… Có nguồn rất rõ ràng và rất dễ dàng tìm thấy trên internet lại bị đóng một dấu “sưu tầm” và dán lên page của một vài người nổi tiếng (không phải tôi nói lập lờ đâu, tôi không muốn quảng cáo miễn phí cho họ thôi, bạn cứ để ý sẽ thấy). Tôi thấy hơi buồn vì chuyện đó, vì có những người tôi hâm mộ trong đó.

Ý tưởng và suy nghĩ của bạn có thể trùng khớp với một danh ngôn nào đó, điều đó rất dễ hiểu vì đạo lý trên đời là như nhau, không nhất định phải bắt nguồn từ người nào đó. Tuy nhiên nếu đó là do bạn nghĩ ra thì hãy mạnh dạn khẳng định, còn nếu đã quyết định trích dẫn thì nên ghi nguồn rõ ràng chứ đừng lập lờ như vậy, không hay chút nào!

Nghĩ mà xem, nếu bạn là một “bậc thầy” “bậc thánh” nổi tiếng nào đó, bạn ghi một câu hay thiệt là hay mà bên dưới câu đó chỉ có một chữ “st” (còn không ghi nổi chữ sưu tầm) thì bao nhiêu người hời hợt khác sẽ dễ dàng quy câu đó thành của bạn?! Thậm chí có người cho rằng chỉ cần bỏ vô ngoặc kép là “tròn bổn phận” rồi.

Không! Đó là ăn cướp!


“Sưu tầm” là giết tác giả thật sự

Một chữ “sưu tầm” có thể giúp bạn tránh tội ăn cắp (hay ít ra là bạn tự an ủi mình như vậy) nhưng lại thể hiện sự vô trách nhiệm và cũng là che dấu sự thật. Ý tưởng của người khác vừa mới đưa ra, qua tay bạn đầu tiên lại biến thành “sưu tầm” vô danh vô tính. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là người thứ 3 nếu đọc từ bạn sẽ chẳng biết nguồn gốc thông tin nữa. Đó không phải cố tình “giết” tác giả thì là gì?

Một dạo trước nhiều tác giả trẻ mà tôi quen biết cũng hân hạnh được nhiều trang báo mạng “sưu tầm” bài của họ về, “quên” ghi tên tác giả mà chỉ ghi là “sưu tầm từ web ABC" “theo ABC”… Thế là xong, các anh/chị tác giả thành “liệt sĩ vô danh” hết ráo!

Lại còn một số bạn trẻ copy bài viết, thơ văn của người khác về đăng lên Facebook, blog của mình, không ghi nguồn hay trích dẫn chi cả. Đến lúc có người vô khen "làm thơ hay quá" hay "viết đúng quá" thì đưa cái mặt cười :) vô tội kiểu "ai hiểu sao hiểu". Thấy thương.

Nguyên nhân là gì?

Bản thân tôi hoàn toàn không hiểu vì nguyên nhân gì mà người ta đi copy y nguyên một câu nói hay bài viết của một tác giả khác mà lại cắt bỏ mỗi tên tác giả ra! Buồn cười lắm, tôi có đọc một đoạn hướng dẫn viết truyện trên mạng, trong đó lưu ý đầu tiên là

“Bạn nên ghi tên tác giả vào từng chương một, thậm chí là từng trang một trong tác phẩm của bạn, vì những người copy thường cắt tên tác giả ra, nếu bạn chỉ ghi ở đầu tác phẩm là mất trắng đấy!”

Nghe mà xót xa!

Bản thân tôi cũng từng trải qua một chuyện buồn cười không kém. Tôi thì hay viết cái này cái nọ, suy nghĩ, cảm xúc này kia lên facebook của mình. Có một lần tôi phát hiện một người bạn khá thân copy rất nhiều status của tôi đăng lên facebook của bạn đó (có bỏ vô ngoặc kép đàng hoàng), nhưng chỉ ghi mỗi chữ “sưu tầm”. Tôi ngạc nhiên quá! Rõ ràng bạn đó biết tôi, quen biết ngoài đời luôn. Thế là tôi comment thẳng vô status đó và hỏi: “Bộ em không quen anh sao mà ghi sưu tầm?” Bạn biết người đó trả lời sao không?

“Anh cũng đi copy mà có ghi nguồn đâu, em ghi sưu tầm là hơn anh rồi!” Thế là từ đó tôi rất khổ sở ký tên vào mỗi status mình post, không phải đăng ký thương hiệu hay gì, chỉ để người khác đừng ai nói tôi copy không ghi nguồn nữa thôi!

Qua chuyện đó, tôi có pm hỏi riêng một số bạn thường post mấy status “tâm trạng tràn lan” mà không ghi tác giả, phần lớn họ nói là: “Đồng cảm nên copy thôi, để tên tác giả mất cảm xúc hết!” Thế đấy, cảm xúc đấy bạn ạ!

Tôi cảm thấy dường như những người đó xem việc ghi tên tác giả là một cái gì đó làm giảm giá trị con người họ?! Trong khi sự thật hoàn toàn ngược lại mà họ không hay!

Có lần, có bạn hỏi tôi: “Làm thế nào để có được tư tưởng của riêng mình?” Tôi đã trả lời câu đó rằng: “Muốn có được tư tưởng của riêng mình, trước hết bạn nên tôn trọng tư tưởng của người khác, biết cái nào là của người thì mới biết cái nào là của mình. Bạn nên học hỏi từ nhiều người nhưng hãy nhìn đời bằng con mắt của cá nhân bạn, thế thì bạn sẽ có được tư tưởng riêng”

Xin được kết thúc bài viết này bằng câu nói của Nikola Tesla:


Nghĩa là: “Tôi không quan tâm chuyện người ta ăn cắp ý tưởng của tôi… Điều tôi quan tâm là họ không có nổi ý tưởng của riêng họ.”

“Sưu tầm” giết luôn sự sáng tạo trong chính người đi sưu tầm

 Nếu bạn cứ hay đi ăn cắp ý tưởng, lời văn của người khác một cách nhập nhằng, lờ mờ như vậy, dần dần bạn sẽ tưởng nó là của bạn, nhưng thực tế bạn chẳng có gì cả. Ghi rõ nguồn khi trích dẫn vừa học hỏi, chia sẻ được cái hay, vừa ý thức được cái nào của người ta, cái nào của mình, khi đó tâm trí mình mới có không gian phát triển.

Không ai cấm bạn học hỏi hay phát huy ý tưởng sẵn có, chỉ cần bạn làm điều đó một cách đàng hoàng hơn, sạch đẹp hơn, có tư duy hơn và lịch sự hơn.


Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo






Để mở đầu, mình xin kể lại một câu nói của một người đàn ông nói về hai người vợ của ông ta: “Hai người vợ của tôi, một người xấu và một người đẹp. Tuy nhiên tôi yêu người vợ xấu hơn. Người xấu vì biết mình xấu nên cô ta đẹp, người đẹp vì biết mình đẹp nên cô ta xấu.” Câu nói này có đúng không? Trong bài viết này mình sẽ nói về cái xấu và cái đẹp về mặt vật lý và cách mỗi người phản ứng với sự xấu-đẹp của bản thân họ.


Người xấu biết mình xấu…

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đều tự biết mình xấu, đẹp chỗ nào. Bằng chứng cụ thể là trên facebook có nhiều bạn thích và chụp rất nhiều ảnh post lên hàng ngày, những ảnh đó khá đẹp, tuy nhiên phần lớn đều rất.. giống nhau, chỉ khác mỗi quần áo thôi. Tôi nghĩ lý do là các bạn đó chỉ chụp ở 1-2 góc nhìn mà họ cho là trông họ đẹp nhất ở góc đó. Đó là ý thức về điểm đẹp, xấu của bản thân mình. Với những người có vẻ bề ngoài xấu (theo quan điểm của bản thân họ và những người xung quanh) thì họ sẽ có những cách phản ứng như sau:

Không chấp nhận mình xấu nên tìm cách trang điểm, mặc quần áo lòe loẹt không thích hợp. Đôi khi chỉ là không thích hợp thôi, nhưng họ lại không chịu thay đổi hay lắng nghe ý kiến của người khác. Điều này làm cho họ càng xấu thêm, đặc biệt là phong cách trang điểm.

Biết mình xấu nên cảm thấy buồn tủi, tự ti, ngại giao tiếp. Điều này không làm cho cái xấu (về diện mạo) của họ tăng thêm hay giảm bớt, cũng không gây phản cảm cho người xung quanh nhưng lại mang đến cảm giác khiến người ta thương hại (nhưng ít ai dám “thương”)

Có người biết và chán ghét cái xấu của bản thân nên họ dần dần trở nên bảo thủ, gay gắt, cộc cằn, khó chịu, ngang bướng để làm thành một loại “cá tính” nào đó rất là “riêng biệt” – chẳng ai dám đến gần luôn. Họ như con nhím luôn luôn xù gai nhọn lên vì sợ bị thương tổn, nhưng lại không biết rằng cũng vô tình ngăn cách những người thật lòng quan tâm đến họ, vô tình gây nên ấn tượng xấu trong mắt những người bình thường khác. Số người xa lánh hay ghét người khác chỉ vì diện mạo xấu không nhiều và không đáng quan tâm bằng những người vừa kể trên đâu. Tại sao phải vì những người không thích mình mà làm cho tất cả mọi người khác đều không dám tới gần chứ?!

Chỉ có những người xấu biết rõ và chấp nhận cái xấu của mình thì mới trở nên đẹp hơn.Chấp nhận không phải là “có sao để vậy” mà là chọn cách ăn mặc, trang điểm phù hợp để làm sao đừng nổi bật cái xấu lên là được. Bên cạnh đó là chú ý rèn luyện cách ăn nói nhẹ nhàng lễ phép, tính tình khiêm tốn, hiền hòa, có ước mơ, có chí cầu tiến và những đức tính tốt đẹp khác. Những người này biết tập trung vào những ưu điểm mà họ có thể phát huy để đạt đến cái đẹp chân chính.

Tóm lại: Người xấu có thể trở nên đẹp mà cũng có thể trở nên xấu hơn trong mắt người khác tùy vào cách hành xử của họ. Không thể phủ nhận diện mạo là ấn tượng ban đầu, đó là một sự thiệt thòi của người xấu. Nhưng phong cách ăn mặc giản dị, hài hòa có thể làm ánh nhìn của người khác thoải mái hơn, khi cất tiếng nói có thể làm người nghe cảm thấy thu hút, thuyết phục, khi làm việc thì năng nổ, nhiệt tình… Những yếu tố này nếu được tìm thấy ở một người có diện mạo xấu lại chính là một nét đẹp hiếm có, nhẹ nhàng mà sâu lắng trong lòng người xung quanh. Đơn giản là nếu không thể sửa được điểm xấu thì tìm điểm đẹp mà phát huy, chấp nhận được cái xấu của chính mình và tự tin đúng nghĩa cũng là một cái đẹp!

Đôi khi trong mắt người khác, bạn không xấu như bạn nghĩ đâu!


Người đẹp biết mình đẹp…

Ai chà, người đẹp thì có ai không biết mình đẹp nhỉ? Họa chăng là những người đẹp.. sống trong rừng. Ngày nay, đàn ông ngày càng đông mà phụ nữ thì ngược lại nên đôi khi có nhiều anh tán tỉnh cũng quá là thô. Ai cũng khen đẹp, khen dễ thương này kia kia nọ làm cho nhiều người “hơi đẹp” cũng tưởng mình là hoa khôi. Thêm vào đó là “công nghệ” chụp ảnh, chỉnh sửa ảnh phát triển cao khiến cho những người “không xấu lắm” cũng tự tin khoe nhan sắc. Ừ thì tự tin là đức tính tốt đó chứ. Nhưng tự tin quá lố và không có cơ sở thì lại thành lố bịch. Điều đó làm mất đi cái đẹp vốn không lấy gì làm nhiều ở những người này. Đáng tiếc.


Có hai điểm đáng tiếc ở một số người đẹp là việc quá đắm chìm trong cái đẹp của chính mình và việc “khoe của” một cách quá đáng. Tuổi xuân ai cũng có một thời thôi, qua rồi thì còn lại gì. Cố níu kéo thì cũng chẳng được bao lâu. Nếu quá đam mê và tự hào về cái đẹp bề ngoài thì càng lớn tuổi, già đi em sẽ càng khổ đấy, người đẹp. Ban đầu là cái đẹp được mọi người công nhận, trầm trồ, si mê. Sau đó là cái đẹp nhàm chán. Rồi đến lúc chỉ còn mình em thấy mình đẹp mà thôi. Em cũng biết điều đó, nhưng em không chấp nhận. Em đẹp! Em phải đẹp! Khổ thân em.

Người xưa có câu “hồng nhan bạc phận”. Những người thật sự đẹp, ý thức được cái đẹp của mình có khi họ nên tìm cách “che” bớt. Họ biết rằng đó là một lợi thế mà cũng là gánh nặng. Sẽ ra sao nếu bước ra chốn đông người lại bị đám đông nhìn chằm chằm? Hay khi nói chuyện với người khác họ mãi ngắm bạn mà không nghe những gì bạn nói? Tệ hơn là họ chỉ nhìn vào ngực áo mà không nhìn mặt bạn?? Người đẹp có nhiều người theo đuổi và khó tìm được người thật lòng với họ. Đa phần những người đẹp đều lận đận tình duyên. Khi đi làm thì dễ bị lợi dụng, quấy rối tình dục… Cho nên người đẹp khôn ngoan không tập trung vào cái đẹp mà tập trung vào những giá trị khác để phát triển toàn diện hơn.


Vài dòng sau cùng xin nói về “làm đẹp”

Tôi quan sát thấy có những người lúc nhỏ rất xinh, lớn lên thì rất đẹp. Nhưng rồi họ bắt đầu trang điểm, mua sắm quần áo, làm tóc… Dần dần họ trở thành nô lệ của những mỹ phẩm, kem dưỡng da, phấn, son… Họ hoàn toàn khác so với con người ban đầu của chính họ. Giống như khoác lên người một lớp hóa trang vậy. Cũng đẹp đó, nhưng là một cái đẹp rất công nghiệp, có khi tôi tưởng mình đang nhìn mấy cô ma-nơ-canh. Đôi lúc nhìn họ với hình ảnh “sành điệu” hiện tại và nhớ lại hình ảnh thời còn “tươi trẻ”, tôi chợt nghĩ: Đêm về, khi tẩy trang và sáng sớm khi vừa thức dậy, nhìn vào gương, họ sẽ nghĩ gì?! Tôi nghĩ đến cảnh họ phải sống trong tình trạng “không trang điểm không dám ra đường” như thế trong vòng bao nhiêu chục năm còn lại của cuộc đời…

 Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo

Kết quả hình ảnh cho thời gian trôi

Bao nhiêu ngày xuôi ngược
bao nhiêu ngày yêu thương
bao nhiêu ngày vội vã
buồn thương như tơ vương

Rồi một ngày yên ả
sầu vơi buông hoa rơi
trở mình rồi tự hỏi
năm tháng nào đang trôi

- Nhất Bảo
Cách đây ít lâu có mấy bạn hỏi tôi những câu hỏi liên quan đến tâm linh và tôn giáo như: “Anh tin trên đời có ma không?” “Anh nghĩ gì về các linh hồn, thượng đế, thiên đường, địa ngục?” “Anh có theo đạo nào không?”… Và mới gần đây bạn tôi “thổ lộ” rằng: “Chắc em đi tu quá!” Vậy nên tôi viết bài này chia sẻ đôi điều quan điểm của tôi về tâm linh và tôn giáo để cho bạn tôi, nếu có đi tu, sẽ được thành chánh quả.

Tôi là người tâm linh

Về cơ bản, một người tâm linh là người có niềm tin và tin tưởng vào niềm tin đó. Đôi khi đó có thể là những điều bí ẩn đằng sau sự sống mà khoa học chưa giải thích, chứng minh được, đó cũng có thể là những điều rất bình thường, giản dị mà người khác chẳng thèm tin. Phật Thích Ca là một người tâm linh, niềm tin của ông là nhân quả, vô thường và từ, bi, hỷ, xả. Chúa Jesus là một người tâm linh, niềm tin của ông là tình yêu thương đồng loại, là sự soi sáng dẫn đường cho những người còn trong tăm tối – “thiên Chúa là tình yêu”…

Tôi cũng là một người tâm linh, tôi tin con người có linh hồn và hồn ma là những linh hồn của người đã chết, tôi tin mỗi người sinh ra là có một sứ mệnh và chúng ta đến với cuộc đời này là để tìm ra sứ mệnh đó, tôi tin vào sự trưởng thành của tâm thức, sự kiên định của đức tin và tôi tin mỗi người cần tìm cho mình một đức tin nào đó. Tôi cũng tin một số điều mà người khác không tin hoặc chưa nghe nói đến, tôi không bài xích niềm tin của người khác, tôi chỉ quan sát chúng với một con mắt tò mò, học hỏi…

Tuy vậy, trong phần giới thiệu về bản thân tôi có viết: “All religions are nice; all Gods are kind. I’m not religious.” Nghĩa là đối với tôi tất cả tôn giáo đều tốt, các vị thánh thần đều tuyệt vời, nhưng tôi không theo tôn giáo nào cả.


Sự khác biệt của tâm linh và tôn giáo là gì?

Một người tâm linh chưa hẳn là theo một tôn giáo nào đó, một người có đạo chưa hẳn là người tâm linh và một người tâm linh cũng có thể là người có đạo, hai điều này có liên quan nhưng không thể dùng để xác định sự tồn tại của nhau.

Theo tôi, tôn giáo đa số bắt nguồn từ một người tâm linh, một vị giáo chủ. Tôn giáo là một hệ thống, một công cụ để truyền bá những tư tưởng tâm linh của giáo chủ đến với các môn đồ. Chấm hết.

Xã hội càng phát triển, con người càng bị cuốn đi nhanh hơn, tâm linh của họ trở nên lạc lõng, bơ vơ, mong manh dễ vỡ. Họ cần một nơi để nương tựa, một nơi để quay về, họ cần người dạy dỗ như đứa trẻ cần mẹ lúc còn thơ. Đó là lý do họ cần tôn giáo – lý do tốt nhất. Tuy nhiên, giữa những người mẹ cũng có sự khác biệt không hề nhỏ. Người mẹ tốt nuôi con, dạy con, để con có thể trưởng thành và tự lập, dạy con biết thêm về cuộc đời và biết tự quyết định cuộc đời mình. Có những người mẹ không hề tốt, là do mụ phù thủy hóa thành chẳng hạn, sẽ rủ ngủ và cho con ăn thuốc lú hàng ngày, để càng lớn con càng phụ thuộc, càng u mê, trở thành một thứ con rối trong tay mụ mà thôi. Cái nguy hiểm nhất là ở chỗ: Không mấy ai mê mà biết mình mê.

Như đã nói trên, tôn giáo là một công cụ, không chỉ là công cụ truyền đạt đến môn đồ mà nó còn được sử dụng theo mục đích của những ai đủ mạnh để thao túng nó. Ví dụ như Nho giáo ngày xưa từng là công cụ để nhà nước phong kiến thống trị thiên hạ “quân xử thần tử, thần bất tử bất trung” đã giết bao nhiêu bậc trung lương, hào kiệt? Hay như Hồi giáo cực đoan ngày nay đánh bom liều chết, khủng bố… Chúng ta là người ngoại đạo, ta nghĩ họ u mê, ngu dại, điên rồ… Nhưng tôi nói cho bạn biết, cảm giác và tư tưởng của họ cũng bình thường y như cảm giác của bạn đối với tôn giáo mà bạn đang theo vậy thôi. Thậm chí có thể nói họ còn là những tín đồ thành kính hơn bạn nữa kia.

Một điểm khác cũng nguy hiểm không kém là hiện tượng “tam sao thất bản”. Đa phần những giáo lý ngày nay là những gì được “suy luận” ra từ tư tưởng, ý kiến của các vị tổ sư khai đạo. Qua nhiều thế hệ dần dần hình thành và phát triển như thế, mỗi tôn giáo lại chia thành nhiều nhánh, nhiều trường phái lớn khác nhau. Ở những nhánh lớn đã có sự khác biệt như thế, thì ở các nhánh nhỏ và siêu nhỏ, ở cấp tỉnh, huyện, làng, xã… các giáo lý đó khi được khai triển ra sẽ biến hóa đến mức độ nào? Hãy thật sự nghiêm túc suy nghĩ về điều này nếu bạn muốn gia nhập một tôn giáo nào đó. Bạn đang làm gì? Đang đi theo ai, đang thực hành những lời dạy của ai? Tất cả những điều này cho mục đích nào?! Hãy dụng tâm, hãy tỉnh táo, hãy quan sát, phân tích trước khi quyết định.

Ông Garrison Keillor có nói một câu như thế này:
“Anyone who thinks sitting in church can make you a Christian must also think that sitting in a garage can make you a car.” Nghĩa là: “Nếu bạn nghĩ rằng ngồi trong nhà thờ có thể xem như người đạo thiên Chúa thì bạn cũng phải tin rằng ngồi trong gara sẽ biến bạn thành một chiếc xe hơi.”

Nếu bạn muốn gia nhập tôn giáo nào đó, hãy xác định rằng bạn đang học tập và thực hành điều tốt, đang dâng hiến xác thân và linh hồn cho một sứ mệnh gian nan nhất là làm đẹp bản thân, làm đẹp cuộc đời. Bạn mang trong mình khát khao rực cháy, bạn muốn đốt mình để tỏa sáng soi đường cho nhân loại u mê, cứu rỗi sinh linh, đem lại an bình cho bá tánh. Ước mơ lớn đó, bạn có không?

Nếu tất cả mọi người đều phải chọn cho mình một tôn giáo, tôi xin mượn lời đức Dalai Lama:
“My religion is kindness.”
 
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết này, xin hiểu rằng tôi không có ý công kích trong bất kỳ từ ngữ nào được viết ra.  Cầu chúc cho các bạn mọi điều an vui.



 
Tháng 8/ 2014
Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo

Một chút về cuộc sống

Có hai mẩu chuyện gây ấn tượng mạnh với bản thân tôi khi nghĩ về cuộc sống, xin giới thiệu lại như một lời mở đầu.

Chuyện thứ nhất: Có một người thanh niên sinh ra trong gia đình khá giả, thông minh, chăm chỉ và thành đạt. Nhưng anh ta có một vấn đề thắc mắc mà mãi không thể nào lý giải được, đó là: “Cuộc đời này là gì?” Anh nhìn quanh thì thấy đó là cảnh được mất, hơn thua, tranh danh đoạt lợi, mưu hại lẫn nhau, nhưng cũng có những yêu thương, những hy sinh và những tình cảm đẹp… Quá phức tạp, quá hỗn độn. Và anh quyết định ra đi tìm người có thể giúp anh giải đáp câu hỏi đó. 
Trải qua nắng mưa, sương gió, chịu bao nhiêu khổ hạnh, anh càng nhìn thấy thêm rất nhiều mặt khác của cuộc đời, nhưng chung quy vẫn chưa tìm được đáp án cụ thể. Cuối cùng anh cũng đến được đỉnh núi cao, nơi có một vị thiền sư đang tu tập, mọi người đều nói ông là một người có trí tuệ vô biên, có thể giải đáp được mọi câu hỏi. 
Anh đến và hỏi ông: “Thưa thiền sư, xin cho tôi hỏi: Cuộc đời này là gì?” 
Thiền sư trả lời: “À, cuộc đời là một dòng sông.” 
Rồi nhắm mắt lại không nói thêm lời nào nữa. 
Anh thanh niên tức giận quát vào mặt ông: “Ông trêu đùa gì tôi vậy? Tôi đã trải qua bao nhiêu chuyện, thấy bao nhiêu thứ rồi, đến tận đây để nghe ông nói cuộc đời là dòng sông ư?!”

Câu chuyện kết thúc như vậy, ban đầu tôi cũng chẳng hiểu ra sao, nhưng ngẫm nghĩ lại thì tôi thấy thế này: Cuộc đời của anh thanh niên là vô vàn thứ phức tạp đan xen, là hạnh phúc, khổ đau, dằn vặt.. còn cuộc đời thiền sư thì như dòng sông yên ả. Không ai đúng, ai sai cả, mỗi người đang sống chính là đang định nghĩa cuộc đời mình đó thôi.



Câu chuyện thứ hai: Một thanh niên đến gặp nhà hiền triết và nói: “Con đến để xin thầy kiến thức.” Nhà hiền triết đưa anh ta đến một bờ sông gần đó và cả hai cùng lội xuống nước. Nhà hiền triết bảo người thanh niên bám lấy tay mình rồi nhấn đầu anh ta xuống nước một lúc. Khi người thanh niên ngẩng đầu lên, nhà hiền triết hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?” “Con đến xin kiến thức” – người thanh niên đáp một cách chân thành. Nhà hiền triết lại dìm anh ta xuống một lần nữa, và lặp lại câu hỏi. Lần này người thanh niên trả lời: “Cho tôi thở đã, cho tôi thở đã!” Ngay lúc đó, nhà hiền triết buông anh ta ra và thong thả nói: “Khi nào ngươi cần kiến thức như cần không khí để thở, ngươi sẽ tìm thấy nó!”

Câu chuyện này thì dễ hiểu hơn, ý nghĩa của nó nằm ngay câu nói cuối cùng. Nhưng tôi lại có một cách hiểu khác: Đó chính là mọi thứ trên đời này nếu muốn vươn cao, vươn xa thì cần phải bắt nguồn từ một cái gốc, một nền tảng nào đó, và nền tảng sơ khai nhất của mỗi con người chính là sự sống, là việc hít thở. Nếu dừng ở ngay câu “cho tôi hít thở đã, cho tôi hít thở đã” thì ta sẽ thấy điều gì mới là quan trọng nhất đối với người thanh niên. Đó chính là sinh mệnh, hay sức khỏe. Đó là điều quý giá nhất mà mỗi người có được, là nguồn gốc của mọi thứ khác trong đời họ.

Nếu cuộc sống chỉ toàn là đánh đổi, ta đang có những gì và muốn đổi lấy điều chi?

Sống, quan trọng nhất là phải tự biết, tự hiểu được chính bản thân mình. Cuộc đời có hai dạng người đang sống: Dạng cống hiến và dạng đánh đổi. Người cống hiến là những người có niềm đam mê gần như là tín ngưỡng về một lĩnh vực nào đó, họ làm việc, bỏ tâm sức, thời gian vào đó mà không nghĩ đến chuyện gì khác. Số này thì ít lắm. Một dạng trung gian, nhiều hơn một chút là những người thuộc dạng đánh đổi nhưng lại làm ra một số thành tựu nhất định, có thể hiểu đây là những người đầu tư có lãi. Họ bỏ công sức, trí tuệ, thời gian, sức khỏe… ra để làm một việc gì đó, mang lại giá trị cho một nhóm người nào đó và thu về danh tiếng, tiền bạc, quyền hành cho bản thân mình. Dạng cuối cùng là dạng người đánh đổi từ huề tới lỗ vốn. Sau đây tôi không nói về hai dạng người đầu tiên, chỉ nói những người nằm trong dạng cuối cùng thôi.

Theo quy tắc 80-20, tôi tin rằng 80% nhân loại là những kẻ đánh đổi lỗ vốn. Chỉ là qua bao nhiêu năm tháng, xã hội đã có nhiều tư tưởng vĩ đại của tiền nhân được truyền bá để kích thích tinh thần vươn lên của các thế hệ đi sau. Giống như câu của Nguyễn Công Trứ:
“Làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông.”
Không đâu, có những người cần phải có danh, có người thì không cần. Ai ai cũng có vai trò riêng trong xã hội, tôi không cho rằng nếu 80% nhân loại – những kẻ trao đổi lỗ vốn kia ngừng việc bon chen của họ lại thì xã hội sẽ chậm tiến hay thụt lùi, mà thay vào đó là sự yên bình.

Trong số những người trẻ lao vào ánh hào quang của những thành phố lớn kia, có bao nhiêu người thật sự thành công, bao nhiêu người phải làm việc với số tiền nhận được thấp hơn thời gian và công sức bỏ ra chỉ để mong “bám trụ” lại thành phố? Rồi 10 năm, 20 năm sau tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Đó là nói số người may mắn. Còn biết bao chuyện không may, tai nạn, bệnh tật.. khiến họ phải mất đi nhiều thứ hơn là những gì đạt được, thậm chí mất luôn mạng sống. Đơn giản chỉ vì đó không phải là nơi họ nên thuộc về. Có người cũng có thành tựu nhưng phải trả giá bằng sức khỏe, bằng hạnh phúc gia đình, đến khi nhận ra thì muốn lấy lại cũng không được nữa. Có thể họ sẽ học cách cân bằng, họ tin mình sẽ làm được, nhưng thực tế thì không. Nếu làm được thì họ đã ở trong dạng 1 hoặc 2 rồi. Đó là do họ đã bỏ đi thứ họ thật sự cần để đổi về thứ mà xã hội này nói họ cần.

Thường thường điều gì ta có ta hay quên đi hoặc không xem trọng, tình cảm cũng như vậy. Lúc mới yêu, mới cưa cẩm nhau thì hăng say lắm, đến khi quen lâu rồi thì mọi thứ thành thói quen và dần dần trở thành không quan trọng. Có người “hy sinh” tình yêu vì sự nghiệp, hoặc “hy sinh” một tình yêu cũ mèm bằng môt tình yêu mới tinh tươm. Phần nhiều là bỏ đi thứ mình đang có để cố mang về thứ không phải của mình, rồi hối hận cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy thôi. Có anh chê cô người yêu quê mùa, dân dã, nhảy vào “hủ gạo” của một cô con gái rượu của đại gia. Ừ thì cũng kết hôn, cũng sinh con đẻ cái, nhưng cái “phận làm rể” nhiều lúc nó còn chua chát hơn “phận làm dâu” nhiều, đặc biệt là phải sống với một người vợ nhìn mình bằng cặp mắt khinh thường, thái độ của kẻ “bề trên”. Lúc bấy giờ khổ, kêu ai.

•    Tình yêu là tình yêu, không có tình yêu “tốt hơn” đâu. Mang tình yêu đi đổi thứ gì “tốt hơn” là lầm chắc!

•    Công danh, sự nghiệp, cống hiến cho nhân loại là những điều tốt đẹp, nhưng không phải ai cũng nên làm Bill Gates hay Shakespeare.

•    Nếu bạn không biết mình đang có những gì, đừng vội nghĩ đến những thứ cần đổi lấy.

Nếu bạn nằm trong số 20%, hẳn bạn không cần quan tâm đến bài viết này. Vấn đề ở chỗ mọi người đều nghĩ mình nằm trong số 20% đấy. 

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Mấy ngày nay có nhiều thứ xoay quanh mình liên quan đến sách và chuyện đọc sách, thôi thì nói vài dòng...

1. Thằng em mình mới làm "phỏng vấn", có hỏi câu là: "Anh nghĩ sao về văn hóa đọc hiện nay?"

Mình nghĩ rằng ngày nay mọi người có điều kiện đọc nhiều hơn rất nhiều lần so với trước đây, dễ dàng tiếp cận các tác phẩm kinh điển của thế giới cũng như các tác phẩm mới nhất, đối với tài liệu tham khảo và tư liệu khoa học cũng như vậy. Tuy nhiên, cũng vì có quá nhiều lựa chọn và sự bùng nổ thông tin nhanh hơn nhiều so với sự phát triển của văn hóa đọc, cho nên người đọc dễ bị lạc vào những thứ linh tinh câu kéo, những điều bi lụy, cực đoan, tự sướng quá đáng... điều này gây hại cho họ nhiều hơn so với những người không đọc.
 
Việc chọn lọc thông tin là một điều cực kỳ quan trọng. Để làm được điều quan trọng này, mỗi người phải tự tạo một "bộ lọc" cho bản thân mình. Muốn làm được chuyện đó thì trước hết phải đọc đa dạng các thể loại, đừng xem nhẹ hay nặng một thể loại nào: Đọc các tác phẩm kinh điển và các tác phẩm "bình dân", tác phẩm cũ và mới, cao siêu và nhảm nhí... qua đó sẽ thấy được tác phẩm nào thật sự có giá trị đối với bản thân mình.

 Mỗi người cần phải quan sát sự thay đổi của bản thân sau quá trình đọc, dần dần sẽ hình thành được một bộ lọc cho bản thân. Sau một thời gian đọc như vậy, khi tâm lý và kiến thức đã vững vàng thì cho dù đọc cái gì cũng sẽ tìm được cái hay trong đó, và sẽ biết lúc nào mình cần đọc cái gì.


 2. Làm thế nào để hình thành thói quen đọc sách?

Thói quen nào cũng vậy, cần có hai điều quan trọng nhất chính là bắt đầu và kiên trì. Chuyện gì ta làm nhiều thì sẽ giỏi, càng giỏi sẽ càng thích làm, càng thích càng làm nhiều, càng giỏi... Điều quan trọng là đọc thật nhiều.

Ban đầu, khi chưa có thói quen đọc, hãy chọn những thứ gần gũi, yêu thích. Hồi nhỏ mình chỉ đọc truyện tranh, nhưng mình đọc rất rất nhiều truyện tranh, hầu như chỗ thuê truyện có bao nhiêu là mình đọc hết. Rồi sau đó chuyển dần sang truyện chữ thể loại phiêu lưu mạo hiểm như Harry Potter, Annimorph, Eragon... Sau đó lại xoay qua đọc các tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, Cổ Long, đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa, Tây Du Ký. Rồi lại đọc qua các tiểu thuyết phiêu lưu mạo hiểm của phương Tây, rồi dần qua các truyện kinh điển như Tom Sawyer, Không Gia Đình... Đọc các tiểu thuyết trinh thám như Sherlock Holmes, truyện của Agatha Christie, mấy quyển của Dan Brown... Sau đó lại quay lại với truyện Trung Quốc... Mãi về sau này mình mới đọc sách kinh tế, triết học, tâm lý và lịch sử - mấy thể loại mà mình không bao giờ nghĩ mình có thể đọc lúc còn đang đọc truyện tranh. Mình không kén chọn, mình đọc sách giấy, ebook, đọc trên mạng, trên máy tính, trên điện thoại, mọi lúc và mọi nơi.

Đó là một quá trình trong vô thức của mình, nên nó có phần hơi dài, nếu bạn là một người muốn hình thành thói quen đọc sách một cách chủ động, bạn cũng có thể áp dụng nhưng nhanh hơn nhiều: ban đầu đọc những gì yêu thích, đọc thật nhiều, tìm hiểu thêm về tác giả và các tác phẩm cùng chủ đề, rồi dần dần chuyển sang các lĩnh vực tương tự, khi nào cảm thấy có năng lượng thì đọc thử những thể loại bạn chưa bao giờ đọc...

Kiên trì và duy trì năng lượng là điều quan trọng. Đừng tập thói quen đọc phần đầu rồi bỏ, hãy cố gắng đọc hết cả quyển sách. Cứ đọc dần dần tốc độ đọc của bạn sẽ rất nhanh. Và tiếp tục kiên trì cho đến khi nó trở thành nhu cầu không thể thiếu.

 3. Có nhiều bạn kêu mình giới thiệu sách...

Trước hết mình muốn giới thiệu với các bạn câu nói của Frank Zappa: "Too many books, too little time", có nghĩa là "quá nhiều sách, quá ít thời gian". Đây là một câu nói dạng hài hài, châm biếm, nhưng nghĩ ra thì cũng đúng. Sách hay nhiều lắm, ngồi đếm thì không xuể đâu.

Đọc sách, thật ra quan trọng nhất không phải vấn đề tác giả đang nói gì, mà là bản thân mình nhận được điều gì cuốn sách đó. Có những quyển sách khi đọc lại lần hai ta sẽ cảm nhận khác, lần 3 sẽ khác... Quyển sách vẫn như vậy, vấn đề là nhận thức của ta đã khác đi.

Ông Gorki có nói "Văn học là nhân học", vì vậy đôi khi đọc sách người ta thường hay tìm theo tên tác giả, vì các tác phẩm thể hiện một phần con người họ, về cách nhìn và quan điểm sống của tác giả đó. Nếu yêu thích một người thì thường ta sẽ yêu thích các tác phẩm của họ.

Thôi, nói gì thì nói, cuối cùng mình cũng xin giới thiệu vài quyển sách:

- Suối nguồn của Ayn Rand
- Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần
- Eat that frog của Brian Tracy
- Rich dad, poor dad của Robert Kiyosaki
- Các truyện của Haruki Murakami
- Sách về triết lý và thiền của Osho, Thích Nhất Hạnh

 Sách hay thì nhiều lắm, mấy bạn muốn tìm thì hỏi google sẽ tốt hơn hỏi mình. Mình giới thiệu sơ vài quyển thế thôi. Ở Việt Nam gần đây thì anh Nguyễn Ngọc Thuần là tác giả mình thích nhất, vì phong cách và lời văn khá "hạp" với mình.

À, lời khuyên nhỏ dành cho các bạn nếu mới bắt đầu đọc thì đừng đọc những thứ quá kinh điển hay quá nhảm nhí, đọc mấy cái nào dễ dễ, được nhiều người giới thiêu ấy. Hồi đó mình cầm mấy cuốn đoạt giải Nobel văn học về chỉ để ôm ngủ thôi. Biết tiếng Anh là một lợi thế lớn, bạn sẽ đọc được nhiều thứ hơn.

Chúc các bạn có đủ thời gian đọc sách.
 
Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo